ja_koniga

Chào Mừng Đến Webiste Hàng Đầu Về Cá Độ Trực Tuyến !

Hướng dẫn đăng ký tài khoản,cách gửi tiền M88 188BET

Kinh nghiệm-phương pháp trong chiến thắng cá độ

CaCuocDoDen.com tự hào là đại lý của M88 tại VN !


Banner
Home Truyện:Đời Cá Độ (st)
PDF Print E-mail
Article Index
Đời Cá Độ
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Trang 4
Trang 5
Trang 6
All Pages

Có 1 lần tôi vô tình vào một forum và đọc được câu chuyện này,câu chuyện được viết sát với sự thật về tác giả mặc dù có một chút hư cấu cho thêm phần hấp dẫn

Phần 1

Nó không thể nhớ kỹ được là nó bước vào con đường cá độ từ lúc nào. nhưng cái ngày mà nó từ ông hoàng trở lại kiếp cu li thì là một kỷ niệm buồn mà nó không thể nào quên được.

Xuất thân từ một thằng cu li, nhờ chịu thương, chịu khó nên nó được chủ rất mực thương yêu và chỉ dẫn. Qua mấy năm như thế nó cũng tích lũy được kha khá kinh nghiệm làm ăn và một ít tiền còm cõi. Bước ngoặt cuộc đời nó đã đến khi nó quyết định ra làm ăn riêng. Nó mở một công ty cơ khí, gọi là công ty cho nó oai thôi chứ chỗ đặt văn phòng của nó chỉ bằng hai cái bước chân của con đàn bà mà thôi. Ấy vậy mà nhờ cái bản tính thật thà, nói sao làm vậy, không ăn thêm ăn bớt nên nó được khách hàng tin tưởng và cứ thế nó từ một thằng cu li trở thành doanh nhân trẻ thành đạt chỉ trong vòng hai năm. Kể từ đó cuộc đời như bước sang một trang mới và nó lúc nào cũng nhìn đời với một gam màu sáng.

Nhưng cuộc đời có khác gì một cuốn tiểu thuyết? Khi sự nghiệp của nó đang ở thời kỳ cực đỉnh thu nhập hàng tháng bình quân từ 70 - 100 quả cũng là lúc nó bắt đầu bước vào con đường ăn chơi. Mọi công việc trong công ty nó giao hết cho con em gái (kế toán trưởng của nó) và thằng em trai (phó giám đốc) còn nó thì cứ sáng cafe napoli, trưa lại qua ngọc sương lai rai với mấy chiến hữu, thằng nào mà bày đặt móc tiền ra dành trả với nó là y như rằng thằng đó bị nó đcm cho một hồi tới khi nào phải xin lỗi nó, nó mới chịu bỏ qua. Đêm đến nó lại ghé vũ trường (chẳng qua nó ham vui và có tiền thôi chứ nó mà nhảy thì ĐCM cóc cũng phải quay đít mà chạy mất dép) Ấy vậy mà nhờ có tiền và một đám lâu la thích ăn chơi mà đéo thích làm luôn miệng tôn xưng nó là đại ca nên mấy em chân dài ở các sàn lúc nào cũng tiếp đón nó rất nồng hậu.    Mỗi lần nó đi  uống bia  ôm  thì  thôi  rồi  lượm  ơi!  vừa  tới bãi xe, bước xuống thì đã có đủ thứ mỹ từ dành cho nó. Nào là đại gia, nào là việt kiều, nào là xếp, nào là anh đại, chưa đầy nửa phút thì toàn bộ nhân viên nhà hàng đều biết nó đến. Quá hoành tráng đúng không? Nó cứ nghĩ như trên đời chỉ có nó là duy nhất.....

Đầu năm 2005 nó kí 01 hợp đồng trị giá 23,000 quả. Nó nhẩm trong đầu kiểu đéo nào mà chả kiếm được 5000 - 7000 quả trong cái HĐ kéo dài 6 tháng này. Chính vì thế mà sự nghiệp ăn chơi của nó càng trở nên nổi tiếng. Nó đang ở trên thiên đường nên đâu thể nhìn thấy cái vực thẳm đang ở trước mặt. Một đêm nọ, đang trong lúc chơi bời thác loạn với mấy em chân dài tại một tụ điểm karaoke thì : Tùng banh (Tùng cò banh) một trong những chiến hữu của nó lên tiếng

TB: Đại ca cho em xin phép chạy về nhà mở máy gõ cho thằng bạn một mã new rồi em ra liền.

Nó: ĐCM thằng này làm con c gì mà giờ này đang hứng đòi về mày, nó đòi gõ thằng nào(Nó tỏ ra là người sành điệu cho oai thôi chứ thực ra lúc đó nó có biết đéo gì về cá độ)

TB: Dạ hôm nay New đá với MU, New đá sân nhà được chấp 1/2 lựa.

Nó: Thế tụi nó đánh đâu, nhiêu tiền?

TB: Dạ tụi nó dồn hết vào MU 87 quả, MU phong độ đang cao có thằng beck và thằng Nister đá hay lắm em không dám ôm.

Nó: Hahaha! tưởng gì 87 quả thôi à, khỏi lăn tăn nhé để đấy cho anh. Giờ thì cứ vô tư mà ngất ngây con gà tây nhé.

TB: dạ đại ca đã nói thì em tuân lệnh.

Sau khi trác táng xong cả nhóm ai về nhà nấy còn nó thì được một em chân dài xà nẹo dìu vào khách sạn. 8H sáng tùng gọi điện, Alô đại ca hả.. OK anh đây có gì không cu. Đại ca đang thời cực thịnh hay sao ý, đêm qua thằng new đập thằng MU 3-1, cả làng đổ MU  có một mình đại ca ôm new.   Ơ vậy là tao ăn hay tao thua?..... Kaka Anh vẫn còn say hả đã 3-1 rồi còn hỏi ăn hay thua nữa... Ừ thì tao chọc mày thôi chứ tao lạ gì (Lúc đó nó nói cho sang chứ thật ra mà thằng tùng nuốt luôn tiền ăn rồi kêu nó đưa thêm 87 quả tiền thua thì nó cũng đưa) vì số tiền đó cũng chỉ đủ hai bữa ăn chơi của nó

Thế là từ ngày đó nó biết thế nào là cá độ bóng đá.....

Phần 2

Hành trình đi vào con đường cá độ chuyên nghiệp.............

Lại nói đến cái hợp đồng 23,000 quả của nó:

Khi nó nhận quả HĐ đó thì giá thép thị trường chỉ 10,500đ/kg, nó nhận thi công cho khách hàng với giá 16,000đ/kg. Quá ngon !! kiểu đéo gì chẳng kiếm 5000 - 7000 quả, thế là cứ GOSIP, SENVEN TEEN, CÁNH BUỒM, NGỌC SƯƠNG, nó đốt tiền và chác táng. Gần như không có tụ điểm ăn chơi nào mà nó không biết đến. Nhưng nó cũng có cá tính riêng của nó, nó đặc biệt rất thích nhà hàng TĐD ở lê văn sỹ Q3 và cái bả cóc ghẻ GRAMY ở Q tân phú. Có một lần nó đi ăn chơi ở vùng cao nguyên, chuyến đi này nghe như chuyện trong phim.

16h nó điện cho tùng banh.

Alo đại ca gọi em có chuyện gì không?

Ờ cũng chẳng có chuyện gì đâu, tính đi chơi xa một chuyến mà trong người đang không có đạn. Chú mang anh mượn 20 liền ha!

Kaka đại ca giỡn hoài, 20 quả được mấy tiếng mà đại ca đòi đi chơi xa. À mà đại ca cần gì 20 quả.

Ơ mày nói chơi hả tùng tao nói là 20K mẽo chứ 20 quả thì lấy đâu mà ăn thịt rừng.

OK đại ca chờ em 15'. À mà ĐC tính đi xe gì?

Có 8 anh em mình và 4 em ngườ mẫu nữa, chú lo xe đi.

OK lát em ghé đón anh.......

16h15 chiếc cá mập cáu cạnh đỗ xịch trước cửa quán cà phê sài gòn phố, cả bọn lên xe bắt đầu chuyến hành trình mà về sau này nó nhận ra đây chính là nguyên nhân đưa nó tới thân bại danh liệt trên thương trường. Trước khi đi nó không quên gọi cho lâm đề:

Alo anh lâm hả..... ừ anh nghe này, giờ này gọi anh có gì không, anh nhớ chiều nay chú đâu có vẽ con nào... À không có nhưng bây giờ em đi chơi xa nên gọi kêu anh ghi dùm em con 52 đầu đuôi 10 củ hai đài cho ngày mai, vài bữa em về em gửi tiền he anh.... OK  tiền xác của chú là 31 củ riêng chú thì tháng sau đưa tiền cũng OK... OK cảm ơn anh nha, em đi đây......

khoảng 20h cả bọn đã đến địa điểm. Tại nó thích đi chơi kiểu dân dã thôi chứ cái thị trấn thác mơ chỉ bằng cái dạng đái kia thì có gì đặc biệt để mà chơi. cả bọn vào nhà hàng hoàn vũ lót dạ chuẩn bị cho cuộc chiến thâu đêm.

Nó móc cái O2 ra gọi cho thằng đệ là người địa phương. ( thằng này tên dương thường được gọi là dương ken vì nó nghiện hay còn gọi là dương sát thủ vì vẻ mặt lạnh lùng và máu đâm chém của nó) Nó quen biết dương qua một lần dương về sài gòn trong lúc ăn chơi thì dương ken bị kẻ thù phát hiện hành tung và kéo đến sử. Nó ngồi bàn bên cạnh quan sát và rất kết cái vẻ lạnh lùng và bản lãnh của dương ken. Tuy bị một đám giang hồ bao vây với hung khí trong tay mà thằng này vẫn lạnh lùng ngồi uống rượu, xem cái chết nhẹ tựa lông hồng. chính vì lẽ đó mà nó ra hiệu cho mấy thằng đệ ra dàn sếp và đưa dương ra đến tận bến xe (Hôm đó nó ngồi với mấy thằng đệ làm bên C14). Kể từ đó dương ken lúc nào cũng coi nó là ân nhân cứu mạng và cũng gọi nó là đại ca.

Alo em nghe..! Đại ca có chuyện gì mà điện cho em thế?

Buồn buồn nhớ chú gọi hỏi thăm tý được không?

Phải không đó anh mà cũng buồn nữa hà. chắc lại chán con MT rồi giờ muốn cưỡi con ngựa mới chứ gì?

Nói chơi với chú tý thôi, anh vừa lên tới chỗ chú đang ngồi ở hoàn vũ, chú ghé ra làm hướng dẫn viên đưa bọn anh tới chỗ nào nổi tiếng nhất ở thác mơ này ha....!

OK em tới liền...

khoảng 10' dương ken có mặt, sau một hồi hàn huyên tâm sự và cũng lót dạ được vài miếng nhéo chim ý lộn nhím & cheo. Dương ken dẫn cả bọn vào một nhà hàng karaoke (nhà hàng này có cái tên rất kêu HOÀNG YẾN) chính tại nơi  Nó trở thành nổi tiếng vì dám vuốt râu hùm.

Số là khi vào đến nhà hàng thì tại đây đã có một nhóm khách (Nhóm này chơi cũng rất dữ ..Theo quan sát của nó thôi vì bọn này uống toàn Blur không) Nhưng nghiệt một nỗi nhà hàng này chỉ có 3 phòng kara và 7 phòng ngủ. Nó ra lệnh cho dương ken bao trọn nhà hàng 36 tiếng. quản lý báo nhóm kia đã đặt trước 4 phòng ngủ, nó kêu quản lý vào thương lượng bồi thường cho họ để họ ra về. Bọn kia không chịu lại còn nhìn nó bằng nửa con mắt. Đối với Nó thì đây là một sự sỉ nhục thật sự, nó liếc qua dương ken như đọc đượ ý nghĩ trong đầu nó dương ken lừ lừ bước vào phòng của bọn kia, bọn kia cũng không vừa hai tên tướng tá như vệ sỹ đứng dậy bước ra cửa tiến về phía dương ken để lại 4 vị khách trung niên và mấy ả chân dài ngồi trong phòng. Nhanh như cắt dương ken rút cây hàng sáu vung lên nhưng chưa kịp chém xuống thì lùi lại vì hai tên kia đã kịp móc hai cây roi điện chỉa thẳng về phía dương vả chỉ chờ bấm nút. Nhưng hai tên kia cũng đứng sững như trời trồng sau khi nghe tiếng lên đạn rốp rốp từ 4 thanh niên đứng phía sau nó. Đó là bốn chiến sĩ của c14 chơi rất thân với nó lúc nào cũng coi nó như anh lớn.

Tất cả đều im lặng Lúc này tùng banh tiến vào phòng nói chuyện với mấy vị khách trung niên kia. không biết là do tài thuyết khách của tùng banh hay mấy vị khách kia cảm thấy sợ họ đồng ý nhường lại toàn bộ nhà hàng cho nhóm của nó khi đi ra họ nhìn rất kỹ nó, hình như họ cũng nhận ra nó là người có quyền nhất trong nhóm vì khi sự việc sảy ra chỉ có một mình nó không thèm ngó coi sảy ra chuyện gì mà chỉ lo quàng tay chấn an mấy em chân dài đang mồm chữ a, mắt chữ o muốn đái ra quần vì sợ hãi.

Mọi chuyện đã xong nhân viên nhà hàng lo dọn dẹp để chuẩn bị tiếp đón nhóm của nó, còn nhóm kia sau khi làm thủ tục thanh toán tại quầy và ra về. Nó đứng giữa phòng tiếp tân cùng mấy ả chân dài và tỏ ra đắc ý, nhưng khi liếc mấy vị khách kia về thì nó cảm thấy chột dạ vì thấy họ đi xe Pajero biển xanh 51F ....


Phần 3

Chuyện nhỏ như con thỏ đâu cần lăn tăn.....

Nhưng cuộc đời bao la là vực thẳm. chuyện đời đâu dơn giản như nó nghĩ...

Khoảng một tuần sau thì nguyên liệu của nó tăng đột biến lên đỉnh điểm giá tới 22,000đ/kg tức là tăng 109% so với lúc nó kí HĐ. Nó suy tư và gần 2 ngày nó không ra khỏi phòng làm việc, đối với nó giờ phút này sẽ chẳng có món ăn chơi nào có thể làm vơi đi nỗi lòng của nó. Cứ tình hình này thì sau khi giao hàng xong nó sẽ trở thành tay trắng, mà nếu không giao hàng thì có thể phải hầu tòa. Trong lúc lòng đang rối như tơ thì cái bản chất cốt lõi làm nên sự thành công của nó trỗi dậy. Nó tự đặt câu hỏi và tự trả lời luôn

Mình nên chấp nhận trở về tay trắng để làm lại từ đầu hay là chấp nhận hầu tòa và đổ lỗi cho tình hình chung?

Suy nghĩ một hồi..... nó bốc đt lên gọi sang phòng kinh doanh ra lệnh cho nhân viên bằng mọi giá phải thực hiện tốt HĐ này để giữ uy tín. Mặc dù nó biết nó sẽ  phải bỏ ra 85% vốn liếng mà nó tích góp trong gần 4 năm lăn lộn trên thương trường (không tính tới khoản tiền mà nó đã bỏ ra để trác táng) vì chỉ cần thị trường bình ổn lại và chính đối tác này giao cho nó một hợp đồng khác thì trật tự sẽ được lặp lai thôi... Làm ăn mà thua lỗ là chuyện nhỏ.....

Rồi theo chỉ thị của nhà nước về việc bù lỗ trượt giá cho các công trình trọng điểm, nó cũng làm công văn xin được thanh tra HĐ và xin bù lỗ. Rồi một ngày kia nó nhận được giấy mời của sở LĐTBXH lên họp và thống nhất về khoản tiền bù lỗ. Nó mừng rơn vì biết chắc là hồ sơ của nó đã được duyệt

Bước vào phòng họp nó cũng như bao người khác đại diên cho các doanh nghiệp tất cả đều đang chơ đại diện chủ đầu tư trụ trì cuộc họp. khi hai nhân vật chính bước ra và ngồi vào ghế chủ trì tất cả mọi người đứng lên vỗ tay, chỉ mình nó cúi mặt thân hình run bắn lên như không thể đứng vững trên đôi chân của mình nữa. Nó nhận ra hai vị kia và rất nhanh chóng hai vị kia cũng nhận ra nó. Suốt cuộc họp nó chẳng phát biểu được câu gì và cũng đoán trước được chuyện gì sẽ sảy đến với nó. Nó muốn đứng dậy biến ngay khỏi hội trường nhưng cái vỏ ngoài doanh nhân của nó không cho phép nó làm như vậy.

Hai vị chủ trì buổi họp kia không ai khác mà chính là 2 trong 4 vị khách mà nó đã đuổi ra  khỏi nhà hàng ở cái thị trấn khỉ ho cò gáy đêm nào. Không hề có những cái nhìn kênh kiệu như lần gặp mặt trước, cũng chẳng có những cái liếc xéo như trước khi họ ra khỏi nhà hàng, vẫn một bầu không khí ôn hòa như bao cuộc thảo luận khác. Tất cả đều diễn ra rất bình thường, chỉ một điều duy nhất là khi kết thúc cuộc họp thì hồ sơ của nó bị bác mà chẳng cần lí do. Một sự trả thù ngọt ngào của hai ông ăn trên ngồi trốc. Nó tự hiểu là xẽ chẳng còn cơ hội nào để hợp tác làm ăn với một đối tác lớn sở LĐTBXH nữa.

Ôi.......! thời oanh liệt nay còn đâu? Kể từ hôm nay các tụ điểm ăn chơi sẽ vắng bóng một anh tài........

Phần 4

Đã hai tuần trôi qua kể từ ngày nó thanh lí xong cái HĐ đen tối ấy.....

Nó ngồi thống kê lại sau gần 4 năm cày cuốc và trác táng giờ này vốn liếng của nó còn lại vỏn vẹn gần 600 quả. Thế nhưng cái cách ăn chơi và phung phí tiền bạc thì đã như ăn sâu vào máu của nó. Nó chán nản, bức rứt và khó chịu. Mối làm ăn giờ cũng ít giao hàng cho nó làm vì họ cũng biết chuyện vốn liếng nó không còn bao nhiêu sợ giao cho nó lỡ nó kẹt tiền mà làm trễ tiến độ thì bỏ mẹ. Ừ thì cũng phải thôi họ là đối tác của mình chứ có phải chiến hữu của mình đâu mà họ phải cứu mình trong lúc này(Nó nghĩ vậy)

Nó đóng cửa tự nhốt mình trong nhà để chờ cơ hội mới. Nhưng chẳng được bao lâu thì ngựa quen đường cũ, nó lại xuất đầu lộ diện, lại ăn nhậu chơi bời. Nhưng đợt này nó sài tiền có vẻ tiết kiệm hơn, mấy chiến hữu của nó hình như cũng hiểu nó nên mỗi thằng cũng đóng góp một vài chầu. Một vài chầu thôi chứ đối với bọn nó thì vài ba củ là toi mẹ tháng lương rồi, cuối cùng cũng lại là nó. Người có thể thật sự đỡ cho nó một phần chỉ có tùng banh.

Người xưa có câu nước chảy đá mòn, tuy nó đã ăn sài hết sức hà tiện nhưng vấn đề là hiện tại nó chả làm gì để kiếm ra nổi mấy đồng xu dẻ rách. Thế rồi số tiền còm cõi còn lại của nó cũng nướng hết vào các cuộc ăn nhậu (Lúc này nó đã đổi sở thích qua mấy cái làng nướng hát với nhau chơi cho đỡ hao tốn). Đang phì phèo điếu thuốc và nhâm nhi ly bia, nó quay qua hỏi tùng.

Ê tùng..! dạo này anh bết quá, chú có kèo nào làm ăn được mách cho anh làm đỡ buồn để sông qua cái mùa trăng lạnh này coi.

Dạ.! Em biết anh đang sa cơ lỡ vận, em hiểu và thương anh nhiều nhưng em có biết công việc gì ngoài cái nghề cò banh đâu. Vì vậy em cũng chỉ cố gắng lo cho anh tuần vài ba chầu nhậu bình dân để trả ơn anh thôi.

Cò banh....Money mouth waiting Money mouthcò banh (nó suy nghĩ mông lung)

Hay mày chỉ anh làm banh đi.

Kiếm được bao nhiêu đâu mà dính vào hả anh. thứ bảy chủ nhật ngồi mờ cả mắt mới kiếm được vài ba củ tiền com, lâu lâu buồn ngủ vào lộn một mã thì còn phải ói tiền túi ra mà trả ý chứ.

Kệ mẹ.! mày cứ chỉ tao đi, giờ cũng chẳng biết làm gì.

Vậy cũng được, cuối tuần anh qua bên em ở hai đêm vừa học vừa coi em thực hành đánh cho khách.

khoảng một tháng sau thì nó cũng biết kha khá về ODDS, O/U, rung và đặc biệt tùng banh chỉ cho nó cái chiêu cắt phế của khách hàng thì trên cả tuyệt vời.

Mai chú lấy cho anh một lai mạng anh về nhà làm được không? tuần nào cũng qua đây hai đêm sợ ở nhà vợ buồn ( lúc đó đứa con thứ ba của nó mới được sáu tháng tuổi)

Cái đó là chuyện nhỏ nhưng mà anh làm được không đó. vào lộn hoặc quên là bỏ mẹ đó.

OK.! mày xem thường anh mày quá,

OK.! anh lấy bao nhiêu củ để mai em kêu thịnh râu cắt lai cho.

theo mày thì anh lấy bao nhiêu thì được?

thôi anh cứ làm thử cái 1,000 điểm x 50 = 50 củ trước đi xem sao

Tiền bạc chung chi thế nào, đưa trước bao nhiêu?

Đưa trước 25 củ nhưng đây là lần đầu em bỏ cho anh luôn, thanh toán trước 17h anh ạ.

OK.! mai báo cho anh.

thế là cuối tuần đó lần đầu tiên nó ngồi trước màn hình laptop không phải để chat và đọc truyện sắc hiệp, mà là để vào (http//www.ibet888.net)

Cuộc đời nó lại bước sang một trang mới.........


Phần 5

Thế rồi WC cũng đã đến. Nó nghĩ...!  Thời vận của ta lại đến rồi...Số là trong thời gian gần nửa năm tập tành làm cò, vận là nhờ cái bản tính thật thà, chỉ ngồi ăn com thôi chứ không có cắt lai của khách( Mà thật ra là nó đéo dám chứ không phải nó không muốn, tiền mà đéo ai lại chả thích. Nhưng vì nó còn quá non trong vấn đề này nên đâu nắm được tâm lý của khách thích đi trên hay đi dưới mà cắt) nó cũng đã tạo được cho mình một niềm tin nhất định của khách chơi banh và cũng có được một số khách là doanh nhân và những người có chức có quyền, Mấy tay này chơi thì máu cực kỳ và cũng vô cùng sòng phẳng nhưng chỉ sợ thiên hạ biết mình cờ bạc nên chỉ đặt niềm tin nơi nó mà thôi... Dù sao nó cũng một thời là đối tác làm ăn của họ mà.....( lúc này nó đã lấy được mạng trực tiếp của một ông lớn trong làng bóng của hà nội. xin được dấu tên nhân vật này vì bây giờ nó vẫn còn đang làm đại lí cho người này)

Ngày khai mạc có hai trận, nó cũng không nhớ rõ trận kia là thằng nào đá nhưng còn trận Đức - Costarica thì nod không thể quên được. Vì là ngày khai mạc giải nên nó rất háo hức, nó ngồi trước máy từ 2h chiều trong lòng nôn nóng chờ một cuộc điện thoại của khách hàng quen. Nó chỉ mong có khách đánh một mã mở hàng đầu giải tương đối một tý cho có trớn cả mùa thôi. Thế rồi điều nó mong chờ cũng đến, Khải bạc liêu Một kỹ sư xây dựng gọi tới cho nó... Alo mình nghe nè khải ơi.... Ờ cho mình hỏi kèo đức có gì thay đổi không.?   Nhìn lướt qua màn hình nó trả lời: à không có gì thay đổi cả vẫn như hồi trưa mình báo cho bạn thôi. OK.! Bạn lấy Đức cho mình 200 củ.... Cái gì...???, Mới Trận khai mạc mà chơi dữ thế, bạn nói lại mình nghe coi...( Nó chẳng có gì là bất ngờ cả đâu vì đói với khải bạc liêu thì 200 chai có nghĩa lý gì, nhưng nó phải làm ra vẻ sửng sôt và yêu cầu khải nói lại là vì hồi nãy nó quên chưa bật chế độ ghi âm cuộc gọi thôi. tiền mà.. không ghi âm lỡ mai nó thua nó dở chứng mà lại không có bằng chứng thì có nước bán mả tổ đi mà trả cho anh D béo à)... Ừ bạn lấy cho mình 200 củ Đức, Nghe rõ chưa.?..... OK.! nghe rồi, có luôn rồi nghe bạn ...OK..!  Chào nhe...  kết thúc  một cuộc  dao  dịch và tất  cả  đã được  ghi  âm  để làm bằng  chứng,  làm  cò  ăn  tiền  com  mà,  phải  chắc  cú  thôi,  ai  nghĩ  sao cũng  được...

thế là nó đã vào mã đức đầu tiên của mùa WC 4000 điểm. nó nghĩ thôi hôm nay khai mạc thế cũng đủ rồi, tối có ai gọi nữa thì mình tính sau giờ đi làm vài ve cho nó sảng khoái tý đã. Trước khi đi nó không quên vào cho chính nó hai mã tỷ số 4-2 cho hai đội kèo trên của hai trận ngày khai mạc. Mỗi mã 40 điểm.....

Đang lai rai với mấy chiến hữu( Giờ nó chỉ giám chơi nho nhỏ với mấy thằng đệ làm CA thôi)... Màn đêm tịch liêu.... Nó móc điện thoại ra.. Cường híp từ hà nội điện vào...

Alo em nghe anh cường ơi.

ĐCM mày làm ăn cẩn thận nhe cu, hôm nay mới khai mạc mà mày cho nó đập dữ thế ?

Có gì đâu anh..! chỗ đó là mối thân của em mà, không sao đâu anh..

Vậy mày lấy tiền nó chưa....?

Ơ... anh này hay nhỉ chưa đá mà, biết ăn thua đâu mà lấy tiền...

ĐCM anh đâu nói mã đó, anh nói 2 mã tỷ số kìa, đánh tỷ số là phải thu tiền trước chú hiểu không..?

À tiền đó em lấy rồi, anh iên tâm.. (nó nghĩ 2 mã của nó có 80 điểm x 50 = 4 củ nên trả lời ngon lành..)

OK.! chú mày lấy rồi thì anh iên tâm, đcm nó mới trận khai mạc mà nó đập hai trăm mấy chục củ tỷ số 4-2, đéo ai  mà iên tâm cho được. anh tắt máy đây, chú làm ăn cẩn thận...

Nó nghe loáng thoáng đã muốn rụng rời tay chân... không kịp nói với bạn bè câu nào, đi  ra bãi lấy xe phi thẳng về nhà lao vào phòng như bị ma đuổi. Nó bật máy kiểm tra betlist Và như muốn té xỉu khi nhìn thấy mà tỷ số 4-2 của trận đức - Costa là 4440 điểm @ 72....  Sau một hồi chấn tĩnh nó coi kĩ lại thấy phím số 4 của nó vẫn còn dính và nó đã hiểu được lí do.  Nó tìm cách để gỡ, nhưng nếu vào kèo hoặc tài xỉu thì còn lộn ngược mất tí phế, đằng này lại là tỷ số, đéo biết chạy kiểu gì. Nó đành chấp nhận đêm nay đi 200 củ lãng nhách, cũng vì cái tật ham đi nhậu mà trước khi nhấn Enter không chịu nhìn kỹ, thôi đành chịu và nó chạy ngược ra quán tiếp tục chầu nhậu mà lòng đau như cắt ....

Mình hết thời thật rồi sao............................................ ?

Phần 6

Nó ngồi uồng bia mà thần thái thẫn thờ như người mất hồn, lúc này nó chỉ muốn nốc cho thật say để khỏi phải quay cuồng  trong  dòng  tư  tưởng lấy tiền đâu ra để ngày mai chuyển cho cường híp... Thôi thì cứ uống đã, chuyện đã rồi đâu xoay chuyển được nữa, tối lại về lừa vợ thôi... nó nghĩ.....!!!

Tàn cuộc nhậu, anh em mỗi người tản đi một nơi nó về nhà mà không sao có thể quên chuyện tính toán để có tiền ngày mai. Nó lại mở máy lên gõ lung tung mấy mã tỷ số nữa, mỗi mã gần chục củ hy vọng dính một cái thì đỡ khổ ( nó lựa toàn vị ăn cao không à.. từ @17 đến @35). Sức người có hạn, hơn chục chai bia mà nó cố nốc hồi nãy dường như đã bắt đầu phát huy tác dụng. Thế rồi nó thiếp đi....khoảng gần 5h chiều đang mơ màng thì nó giật mình bừng tỉnh. Anh ơi.! ra ăn cơm rồi coi nhà giúp em, em cho mấy đứ qua ngoại chơi một lát.. nó uể oải như người mất hồn  . Ừ...ừ... anh ra liền.. Vừa ngồi vào bàn ăn nó bưng chén cơm lên mà không thể nào nuốt nổi. Nó ngập ngừng... Em à.... Có việc gì vậy anh... Ừ anh có chút công việc gấp, sang mai em NH rút cho anh 200 triệu để lo công việc (sau khi thất bại vì chuyện làm ăn thì số vốn còm cõi còn lại khoảng 500 củ nó đã mở cho vợ nó cái sổ tiết kiệm để lấy tiền lời hàng tháng trang trải học hành cho con. còn tiền phế mà nó kiếm được vào các cuối tuần thì cũng chỉ đủ cho nó cà phê thuốc lá và nhậu lai rai với mấy chiến hữu mà thôi, thời gian này vợ nó khổ lắm)..Mai cuối tuần rồi còn công việc gì nữa sao không để thứ hai rồi lấy.. nó gắt gỏng: Anh nói thì em cứ làm theo đi, tranh thủ dùm anh vì ngày mai NH làm việc có buổi sáng thôi... Vâng anh muốn vậy thì em làm vậy, có bao giờ anh cho em biết chuyện anh làm đâu. Em chỉ khuyên anh  làm gì cũng phải nghĩ tới gđ và vợ con.... Ừ ..! anh biết mà hôm nay anh mệt chắc đi ngủ sớm. EM cho con qua ngoại chơi một lát thôi nha, cho con về sớm còn nghỉ ngơi.... Thế là đã tạm thời giải tỏa được nỗi bức xúc cứ đeo đuổi nó suốt nửa ngày trời từ lúc nó nhận điện thoại của cường híp.. Sao lúc này nó cảm thấy yêu vợ nó thế không biết..?

Thế rồi nó vào phòng rồi ngủ thiếp đi mà chẳng nhớ nổi hôm nay là ngày sinh nhật lần nhứ nhất của đứa con thứ ba.... Nó đúng là người cha vô trách nhiệm...Nó tỉnh dậy vào khoảng hơn 8h vừa mở cửa chưa kịp làm vệ sinh nó đã cất giọng hỏi   Em đã rút tiền cho  anh chưa?... Em rút rồi, để trong tủ của anh.. OK..! nó cảm thấy khỏe khoắn và sảng khoái, nó đi tới ghé mặt hôn nhẹ lên má của vợ nó một cái. vợ nó cũng sững sờ vì cái việc này nó đã quên làm cả gần năm nay kể từ ngày nó thất bại... Nó đi vô làm vệ sinh cá nhân, đang đánh răng thì.. Màn đêm tịch lêu... điện thoại của nó đổ chuông, nó súc miệng vội vàng chạy vào bốc điện thoại thấy cường híp đang gọi nó nghĩ.. mẹ mói giờ này mà đã gọi rồi, chắc hôm qua khải bạc liêu cũng chết luôn chứ nếu thắng thì mình phải chuyển ra có mấy triệu bạc mà làm gì nó gọi sớm thế...

Alo em nghe này anh cường ơi..

ĐCM nó mùa này chắc teo wá mày ạ. mà hôm wa thằng con cặc nào đánh mà ghê thế, anh phải chia cho 4 lò mà sáng nay ông nào cũng than như cha chết...

Ý anh là sao...?

Sao cái gì nữa mà sao, tối qua mỗi ông nhận hơn năm chục quả, sáng nay mỗi ông nôn ra gần 4000 quả không than sao được. máy chú đêm qua dương tổng cộng 16,138 quả,  chú lên 18 lê công kiều Q1 đọc đúng số điện thoại và nhận trước 1,138 quả. còn lại chú nhắn số acc của VCB cho anh trước 4h chú nhận được tiền..

Dạ.....!dạ....!

Nó tắt máy, đéo hiểu chuyện gì sảy ra trời ơi 16000 quả, tiền ở đâu mà nhiều thế.....? nó vội vàng mở máy và đã hiểu ra. Nó sung sướng, người lâng lâng từ trước tới giờ chưa bao giờ nó có cái cảm giác khó tả này. Nó bốc máy gọi cho khải bạc liêu, chiều hôm sau nó và khải bạc liêu đã xuất hiện tại coffe sài gòn phố trên chiếc camry 3.0 bóng lộn..

Cuộc đời vẫn đẹp sao......... tình yêu vẫn đẹp sao............


Phần 7

Cũng  vẫn  làm  cò ăn com nhưng kể từ ngày đó thì nó cũng đã chủ động gõ cho mình những mã bigbet mà nó cảm thấy kêt. 2 giờ ngày 11 tháng sáu năm 2006, nó ngồi theo dõi trận Argentina-Bờ biển ngà, nó cực kì thích lối đá hoa mỹ của vũ điệu tango nên nó tính bigbet Arg -3/4 1000quả  nhưng cứ lưỡng lự đéo dám vào, thằng conte này nó cày như trâu, khỏe đéo chịu được ớn lém thôi thì ngồi coi cho nó khỏe, giờ để máy theo dõi kèo xem mấy ông khách đánh hồi chiều có  lội  lên , lặn xuống gì không. Còn mình canh lát vào quả rung không chừng lại thắng lớn.....

Nó căng tròn đôi mắt Trời đất mấy thằng kĩ thuật này chắc ngủ quên giờ này mới phút 11 mà nó ra rung bỏ 65. Nó nhanh tay clik vào bố mày pick luôn 1000 quả,ĐCM hai thằng đá kiểu kia thế đéo nào mà chả có bàn trong hiệp một sau hai lần máy chek 5s nó kiểm tra betlis và statemen và iên tâm ngồi coi... 24' Hernan Crespo và..o...o....o tiếng bình luận viên hét vang, toong 7m nhảy đỏ lè 1-0 cho ARG, nó nhảy cẫng lên, mai lại có xiền tèng teng. chưa đầy một phút sau nó ngó lại màn hình laptop.  Ơ ĐCM mấy thằng này khùng à mói phút 25 đang 1-0 mà lại ra rung @-55, Mẹ kiếp bố mày píck thêm 1000 quả nữa, có ị luôn thì cũng còn lãi mã hồi nãy 450 quả, sợ đéo gì thế là nó lại ngồi chờ... 38' Saviola Và...o.....o... tiếng bình luận viên lại reo vang, toong 7m lại nhảy đỏ lòm 2-0 cho ARG lại có xiền tèng teng, sao dạo này mình son thế, đụng đâu là có tiền đó......Thôi đi ngủ chứ ngồi hoài lát máu lên lại vào vớ vẩn không khéo đi luôn, thế là nó tắt má, tắt truyền hình rồi lăn ra ngủ, một giấc ngủ thật ngon.....

Sáng hôm sau nó mở máy tính toán tiền cho khách sau khi trừ ăn thua của khách nó thấy mình âm 1200 quả, nó đéo hiểu gì hêt. ĐCM rõ ràng hôm qua vào hai mã rung ăn cả hai đéo dương ra thì thôi lại còn âm ngược. nó mở statemen thì giật mình khi thấy kết quả 2 mã của nó là lose Result, ơ ĐCM máy móc gì mà kiểu này. Nó móc điện thoại ra gọi cho cường híp trình bày về chuyện đó, Cường híp nói tao đang đi ngoài đườn, mày coi kỹ lại coi.... dạ để em kiểm tra lại... và nó nhìn thật kĩ  trời ạ..... Mã đầu tiên là nó vào tài 0.5  từ 1' đến 15'. Mã thứ hai là tài 0.5 từ 15' đến 30'. Nó thẫn thờ cả người ĐCM đéo chịu nhì kỹ thì đành phải chịu thôi, làm đéo gì mấy thằng kĩ thuật viên nhà mạng nó nhầm được, tại mình mắt để sau gáy với lại ham kèo thơm, trách ai bây giờ..... Mẹ kiếp ai bảo nhậu cho cố xác vào làm gì, thôi chuẩn bị đi thanh toán tiền cho nó lành, đêm nay kiếm kèo thơm gỡ lại...

Đúng là kỷ niệm của đời cá độ...........!!!!!

Phần 8

sau cái trận qoái quỷ đó nó tự nhủ.. thôi mình cũng có được số tiền khá lớn từ trên trời rơi xuống rồi, không nên tham lam quá lỡ tay làm bậy mấy trận nữa coi chừng lại về bông mo thì hối hận cũng không kịp. thế rồi nó cũng nghỉ bet được mấy bữa và an phận làm cò ăn lai, mỗi trận nó cũng kiếm được mấy củ, có đêm kỷ lục nó kiếm được tới gần 70 củ tiền com vì khách của nó cũng toàn nhưng ông đại gia, tai to mặt lớn không. toàn phang từ 300-1000 quả.

Mẹ đúng là đời cá độ, lúc đéo có tiền thì cái gì cũng chấp nhận được, lúc có được tý tiền mà ngồi trước máy thì tay chân cứ ngứa ngáy đéo chịu được, nhất là tiền đó lại từ cá đọ mà ra... 17/6/06 Sec-Gana   Sec chấp 1 bỏ 93 chân tay nó bắt đầu ngứa ngáy, ĐCM Gana mà đá đéo gì, cứ làm đại mã sec -1 kiểu đéo gì sec chả thắng 1 quả, cùng lắm thì hào tiền sợ đéo gì. Đang phân vân thì dương nguyễn điện đến lấy 500 quả sec nó vào xong cho dương nguyễn và cảm thấy tự tin lên hẳn vì dương nguyễn cũng dạng cao thủ trong ca độ, đánh cũng ít thua, đánh dùm cho dương nguyễn cũng gần cả năm nay nên nó biết mà. Thế là nó  tự tin vào cho mình 200 quả sec. khoảng 10' sau khải bạc liêu điện.

Alo mình nghe bạn ơi.!

Lấy cho mình 200 quả Gana nha bạn.

Trời ... đất ơi..! sao không báo sớm tý nữa, dương nguyễn vừa vào 500 sec, bồ gọi sớm tý nữa mình khỏi vào cho hai ông múc với nhau luôn cho đỡ tốn lai.OK 200 gana bạn ha.! có luôn rồi ah.!

OK.! mai gặp lại bye....!

ĐCM mình đang kêt sec thằng khùng này lại đập gana thôi thì bố mày ôm luôn cho rồi nó nghĩ..... Thế là nó quyết định ôm luôn rồi một vài người khách nữa gọi đên O/U vài ba chục củ nó vào xong đâu đấy và đi tắm rồi đi nhậu.

Nó về đến nhà đúng 11h30 đêm, nó vào phòng mở máy và mở ti vi xem bình luận trước trận đấu, nó như mở cờ trong bụng khi nghe toàn những ông có kinh nghiệm trong làng bóng đá dự đoán 2-0 3-1 nghiêng về sec. trận đấu bắt đầu ĐCM uống cho cố bia vào, giờ muốn bể cả bọng đái luôn, nó đi vô tolet lúc trận đấu vừa bắt đầu. Vừa cởi được cái quần dài ra và mặc được cái quần đùi vào thì nó nghe và...o...o.. mấy thằng lính của nó ở dưới nhà la ầm trời, nó vừa mừng lại vừa lo đang đi vệ sinh mà cứ nghĩ đêó biết thằng nào đâm mà sớm thế. Nó thầm cầu nguyện đó là bàn của sec. Vừa mở cửa phòng bước vào nó ngước vội lên màn hình ti vi phờ người ra khi nhìn thấy sec 0- 1 Gana mới  2'47s  choáng.......

Choáng váng một lúc nó cũng trấn tĩnh lại, nhìn kèo sec vẫn chấp một trái nó nghĩ, ĐCM mấy thằng tiệp khắc này đá dữ lắm chứ đâu phải tay mơ đâu mặc dù nó chỉ mới lần đầu tham dự VCK WC với tư cách một quốc gia độc lập. suy nghĩ một hồi nó quyết định, mẹ kiếp cứ phang thằng sec này thêm 200 quả, nó đâm ngược hai trái là kiếm được chút cháo rồi. vào xong nó lại âm thầm ngồi theo dõi trận đấu thế rồi hiệp một cũng qua đi mà chẳng để lại chút ấn tượng gì trong đầu nó.

Hiệp hai bắt đầu nó nhìn vào máy thấy sec-3/4@89 mẹ kiếp 600 quả rồi chứ có ít gì đâu.  Thôi thì cứ đánh liều phang thêm 200 quả -3/4 nó đâm được một trái thì cũng gỡ gạc chút đỉnh, mà nó đá kinh thế thì kiểu đéo nào nó chẳng đâm được một hai trái sợ đéo gì... Lại làm ly coffe, rít thuốc như chưa bao giờ được hút. Trơi đất ơi...! 60' rồi mà chưa gỡ được, trận này chắc tiêu quá. nhìn vào máy thấy sec - 0.5@86. ĐCM khát nước rồi, phóng lao thì phải theo lao luôn chứ biết sao bây giờ làm phát 400 nữa, nó gỡ 1-1 thì mình cũng thua tầm trăm mấy thôi, đúng là tiền đéo phải mồ hôi nước mắt làm ra nên nó coi trăm quả cứ như là trò đùa. vào xong nó quyết định tắt máy ngồi theo dõi, lại cà phê và rít thuốc. Chỉ một mình nó trong phòng mà khói thuốc đặc quánh như trong sàn nhảy...

Nhậu nhiều lại thức khuya, bây giờ nó đã thấm mệt người cảm thấy quay quay rồi nó lim rim đi vào giấc ngủ chập chờn...... V...à....o....o tiếng bình luận viên hô vang làm nó choàng tỉnh, hai tay dụi mắt chưa định thần thì cái bảng tỷ số to tổ bố đập vào mắt nó sec 0 - 2 Gana. Nó từ từ nhìn lên góc màn hình ti vi và thầm câu cầu nguyện cho thời gian trận đấu còn dài chút xíu để nó còn có một tý hy vọng, chỉ là tý hy vọng nhỏ nhoi. Nó nằm vật ra sa lông với rờ motp tắt ti vi khi nhì thấy ở góc màn hình đã hiển thị 84:37. Thế là lại đi hết 1200 quả nữa rồi, ĐCM sao mình đéo kìm chế được lòng tham nhỉ..? Đã có một đống tiền từ trên trời rơi xuống, đéo biết giữ mà hưởng thụ lại cứ đòi gỡ nhà người ta về làm tolet nhà mình cơ....... Tham thì chịu chứ suy nghĩ lung tung làm gì nữa, trong khoảnh khắc đó nó tự đặt cho mình bao nhiêu là câu hỏi rồi nó tự trả lời luôn và cũng tự an ủi bản thân ..... Có phải tiền của mình đéo đâu mà tiếc, Mấy ngày trước trời cho mình bây giờ nhả lại một ít có sao đâu...............

Đúng là đời cá độ, chưa biết thì thôi chứ biết rồi thì đố mà bỏ đươc..............!!!!!!!!


Phần 9

Nó tự nhủ với lòng, nhất định không bet nữa chỉ làm ăn com thôi mỗi trận cũng kiếm được vài ba củ. Nhiêu đó cũng đủ để đi đú đởn với con hàng loại hai rồi, nghĩ cũng buồn ngày xưa lúc nào ra đường cũng kè kè mấy em người mẫu. Lúc hết tiền thì hậu nghĩa long an chơi với mấy con mắm cũng được, giờ trời thương cho được tý thì lại chứng nào tậ nấy, mới mấy ngày thì đã leo lên chơi với gái hạng sang rồi, ĐCM sao mình đéo thể nào sửa đổi được nhỉ.... Nói là làm hết vòng loại nó không bet một mã nào, được mấy bữa tới vòng noc ao thì nó lại ngứa tay. Thôi thì cứ làm trận vài ba chục quả cho nó có cảm giác cứ thế, cứ thế mà đến trước khi diễn ra trận chung kết nó cũng đội nón ra đi hết gần ngìn quả. Cộng với chi phí chác táng, tổng cộng cả con xế hộp bây giờ nó còn lại khoảng gần mười một ngìn quả. ĐCM sao trình mình kém thế nhỉ đánh đâu thua đó. Nó nghĩ vậy chứ thật ra nó có biết đéo gì về chuyên môn đâu mà trình với chả độ, Tùng banh chỉ có dậy cho nó cách đọc odds và cắt phế để báo cho khách thôi, còn nó thì cứ yêu đội nào là đập vào đó thôi. Đánh kiểu đó thì qua ở đợ cho bookie mà trừ nợ chứ cá độ cái đéo gì.

Trận chung kết nó quyết định làm con chốt hạ.... Báo thì nó mua cả sấp, cứ tờ nào có chủ đề bình luận về trận đấu sắp tới là nó mua về đọc, nghiên cứu. ĐCM mấy ông chuyên gia ăn tục nói phét đánh rắm rong này đéo biết đường nào mà lần. Ông thì dự đoán ý thắng, ông khác lại bảo pháp thắng đéo biết theo ông nào bây giờ. Nó suy nghĩ mông lung cả ngày trời mà đéo biết phang thằng nào, pháp thì có mấy thằng toàn sao không nào là zidan, truê giê ghê, ry be ry. Thằng kia cũng đâu vừa toti, piaro gatutso cũng cao thủ không đó chứ, đéo biết đập ông nào bây giờ. ngâm cứu mãi rồi thành ngu như kiến luôn....

Nó suy đi nghĩ lại cuối cùng quyết định đánh Over 2.5, nó chơi hẳn kèo 2.5 muốn ăn cả dầy lẫn tất mà thế là một ngìnn quả cho nó máu. Nói là làm nó về mở máy vào ngay rồi lại đi chác táng (Nó vừa cưa được con ghệ 21 tuổi vừa ở quê lên, mới ngày đầu tiên lên TP làm phục vụ là bị nó dụ dỗ rồi Múc ngay nên bây giờ con kia cứ coi nó như chồng mới cưới và đang hưởng tuần dập mật). Ăn nhậu, khách sạn đú đởn xong nó về nhà vào khoảng gần 1h, tranh thủ mở máy vào mấy mã mà khách báo cho nó xong đi tắm cái cho sảng khoái để chuẩn bị tinh thần. Đêm nay là chốt hạ mà......

.. Mẹ hai thằng đá kiểu này chắc phải bốn năm trái ý chứ thế là lại O -3 100 quả....lại O-2.75 100 quả, nó như người khát nước cứ thấy nước là uống đéo cần biết là nước ngon hay dở Vàooooo.!!!!!! tiếng BLV lại hét vang trời mới 19' 1-1 còn cả hơn một giờ đồng hồ nữa kiểu đéo nào chả có một hai trái nữa, mẹ nãy sao mình ngu thế đéo dám vào đầm đậm tý. Nó như người say máu, nó làm như tiền đã nằm trong túi nó rồi. Thôi thì kính thưa các laọi tài 3.25, 3, 2.75 nó cứ thế mà phang toàn là hai trăm với trăm. Thời gian cứ dần trôi trong iên lặng, nó đập bàn rầm rầm và chửi tục như chưa bao giờ được chửi mỗi khi có một cơ hội bị bỏ lỡ.. 75' vẫm dậm chân tại chỗ giờ này chắc tụi nó chuẩn bị tung đòn quyết định đây, liếc qua máy tài 2.5 @82 làm luôn mã nữa nó đâm 1 trái thì bù cho mã 3.25 còn 2 phát thì thôi rồi lượm ơi.!

Toét....Toét....Toooeeeettttt tiếng còi chấm dứt trận đấu của trọng tài vang lên cũng là lúc nó đổ sập xuống đất, ôm đầu vò cổ, cảm giác tiếc nuối không thể diễn tả được. nó làm những gì vào giây phút đó, chẳng thể nào nhớ được... Xoảng.... bụp cái bình trà đã bay thẳng vào màn hình tivi...... còn nhiều và còn nhiều hành động điên rồ không thể kể hết được........

Ôi đời....cá....độ......!!!!!!!!!!!!

Phần 10

Nó như người mất hồn, tự nhốt mình trong nhà cả tuần lễ. Vẫn biết đó chẳng phải là tiền nó kiếm bằng mồ hôi nước mắt nhưng bản tính của con người là thế. Đã có một thì lại muốn có hai ba, cái gì có sẵn trong tay thì chả bao giờ biết quý trọng, lúc mất đi rồi thì mới tiếc nuối, hối hận rồi suốt ngày giá như.....giá như.... Giá như cái gì...?

Như một quy luật tự nhiên, thời gian sẽ làm cho người ta quên đi tất cả. Rồi nó cũng tự vượt qua được nỗi buồn của một lần vấp ngã, nó thề không bao giờ cá độ nữa và từ đó nó chỉ làm cò thôi..... Cứ tới cuối tuần là kiểu đéo gì nó cũng kiếm được từ bảy đến mười hai quả, hôm nào mà dương nguyễn phang thì nó có thể kiếm tới hai chục quả. Thu nhập cao như thế này thì đi cày cuốc làm cái đéo gì nữa.? Nó cảm thấy tiền dẽ kiếm quá nên lại tiếp tục lao vào con đường ăn chơi, làm tới đâu chơi tới đó. Vợ con nó thì nó phó mặc cho ông bà nội và cô em gái, ngày nào cũng như ngày nấy cứ thức dậy là nó đi cà phê, rồi ăn uống nhậu nhẹt bia ôm, vũ trường. hôm nào về nhà sớm nhất thì cũng ba giờ sáng với hơi men nồng nặc. Nó đã gửi hết số tiền còn lại của mùa WC vào ngân hàng, vợ con nó sống nhờ tiền lãi đó, còn khoảng hơn sáu ngàn quả nó gửi bank năm ngàn còn lại để sẵn trong nhà phòng khi có khách bị kẹt thì nó tự ứng tiền thanh toán trước, thời gian đó nó rượu chè bê tha nhưng riêng phần uy tín với khách thì nó là số một, nó cũng chẳng sợ khách bùng vì nó chỉ nhận của mấy người có tiền, có chức có quyên, gia đình bề thế máu banh bóng nhưng chỉ sợ người khác biết, vả lại nó cũng có cả đám lâu la lúc nào cũng sẵn sàng đâm chém để đòi tiền cho nó.... Lúc nào nó cũng cặp với hai ba con bồ nhí, nó thay đào như thây áo. Vợ nó thì hiền lành nết na, con nó thì đứa nào đứa nấy cũng xinh đẹp như thiên thần vậy mà nó chẳng hề quan tâm cứ lo đi ăn nhậu chơi bời với mấy con bồ nhí, có khi cả tuần nó chưa nhìn thấy mặt vợ con. Đéo biết là nó nghĩ cái gì và muốn cái gì nữa.........????

Người xưa có câu ''Nước chảy đá mòn'' quả không sai. Ăn nhậu chác táng nhiều quá nó bị thâm hụt trầm trọng, thu nhập từ làm cò banh tháng ba mấy bốn chục triệu không  thấm vào đâu. Ròng rã 2 năm ăn chơi trụy lạc gần như nó đã quên hết kiến thức làm ăn, thậm chí khi đọc cái bản vẽ nó cũng phải lấy sách ra để tìm hiểu lại mấy từ chuyên môn. Đúng là ''Một rượu, một trà, một đàn bà  -  Trong ba thứ đó nó hại ta'' Trong hai năm đó nó đốt hêt gần 2 tỷ vào việc rượu chè và cuộc sống của nó bắt đầu thiếu thốn thì mùa EURO 2008 lại đến, mấy trận đầu có trận nó kiếm được gần trăm củ tiền phế. Điển hình như trận BDN - TNK khách đánh loạn xạ từ chiều đến đêm nó cho ông nọ đá với ông kia luôn đến lúc 2h30 còn dư bên nào nó mới vào máy, tính sơ sơ nó kiếm được hơn 80 quả.  hết hiệp một 0-0 khách ông thì bơi lên ông thì lặn xuống mà sang hiệp hai là kèo tan nó cắt toàn 10-12 lai không. Thế là lại kiếm mấy chục củ nữa lúc phút 85 nó thấy rung bỏ 0.27 nghĩ bụng hôm nay kiếm được nhiều thôi vào đại quả rung 60 củ nếu ị luôn thì cũng chả mất bao nhiêu. Vậy mà thế đéo nào phút 90 ông BDN ổng lại đập thêm quả nữa, sướng tê người nhưng cũng đéo bỏ được cái tật tham, lại chửi bới om sòm ĐCM sao mình  nhát gan thế không biết nãy vào mẹ nó vài trăm thì bây giờ có phải ngon lành không..? vậy là trận đó nó kiếm hơn hai trăm quả thế mà nó vẫn còn tiếc... ĐCM đúng là bản tính con người.........

Đời có câu sinh nghề tử nghiệp....... Và cái nghề làm cò bóng cũng không ngoại lệ, cái gì đến sẽ phải đến và cái ngày định mệnh đó cũng đến với nó

9/6/08 Sinh nhật thằng quý tử của nó nó cũng chẳng nhớ đâu nhưng vợ nó muốn làm  sinh nhật cho con nên mới báo cho nó biết trước cả tuần lễ để nó chuẩn bị mời khách. Khi MC của nhà hàng làm lễ khai mạc xong nó lên nói mấy câu cho có lệ rồi mời khách nhập tiệc. Nó nốc hết ly này đến ly khác, chào hết bàn này đến bàn kia, Sinh nhật của con nó còn hoành tráng gấp mấy lần cái đám cưới nghèo ngày xưa của nó. Tàn tiệc vào khoảng hơn 23h lúc này nó cũng liêu xiêu đi đúng không vững, về nhà vợ nó bảo ở nhà ngủ nó đéo chịu lại bắt tài xế chở đi chơi, nó vào phòng xách vội cái laptop rồi đi ra chẳng thèm để ý gì đến ánh mắt rơm rớm nước mắt của vợ và 3 đứa con, nó là thế chỉ biết hưởng thụ chả quan tâm gì đến người khác.......

Trên đường đi đến chỗ đón con bồ nhí điện thoại của nó hoạt động trong tình trạng liên tục nó từ chối hết những ai đánh trận pháp và rumani vì một lí do chính đáng là còn đang ở nhà hàng chưa về nên không đánh được, Khách mấy ngày nay thắng nhiều nên cũng thông cảm cho nó. từ chỗ đón con nhỏ tới KS nó nhận của khách bao nhiêu nó cũng đéo nhớ tý vô KS mở gi âm lên nghe rồi vào, Ơ mà ĐCM bọn này hôm nay sao toàn  đánh hà lan không nhỉ, đéo có lấy một thằng đánh ý nữa, thôi thì gọi lại bắt các bố ấy gửi lại cho cái tin nhắn tý nữa vào cho chính xác chứ lỡ gi âm nghe không rõ vào lộn thì bỏ mẹ. Nói là làm nó gọi điện lại cho từng ngưởi và iên tâm bước vô KS.

Vào đến khách sạn nó lấy hai phòng và dặn NV KS kêu cho thằng tài xế một con hàng thật chiến, nó quẳng cái laptop cho thằng tài xế dặn nó mở máy và kết nối săn lát anh qua anh làm, À mà anh thấy hơi mệt, trước giờ đá khoảng  30 phút  chưa  thấy anh qua  thì chú nhớ qua đập cưa kêu anh nha,  hôm nay  tụi  nó đánh lớn lắm mà đỏ một bên không à ngủ quên là thấy mẹ đó.... Dạ anh iên tâm..! thằng tài xế trả lời.  Ừ anh lên phòng đây...dạ. Vô phòng nó cảm thấy chất men càng lúc càng làm cho nó mơ hồ, đè con bồ ra đập được một nhát rồi nó lăn quay ngủ như chết......

Nó tỉnh giấc và hỏi con bồ

Mấy giờ rồi em..?

10h30 anh ạ..!

nó nhẩy dựng lên trời đất sao thằng sinh không qua kêu anh..???

Có mà lúc 2h ảnh qua kêu anh, ảnh bế anh dậy xong anh lại nằm vật xuống còn đòi đánh ảnh vì cái tội phá giấc ngủ của anh..

Vậy là chết mẹ rồi

Nó bước vội qua phòng thằng tài xế, hai phòng sát nhau cách nhau có mấy bước chân mà sao nó cảm thấy xa quá.. Vừa vào phòng nó lao thẳng về phía chiếc laptop vẫn còn mở nguồn sẵn. nó vô 7m bật Score Result, nó đứng như trời trồng khi nhìn thấy

[3] (N) * Italy 0 - 3 Netherlands [10]

Thế là hết, hết thật rồi........! trời ơi sao hôm qua mình không nghe lời vợ hả trời......!!!!


Phần 11

Nó cố trấn tĩnh tinh thần vì chuyện đã rồi, bây giờ phải lo giải quyết hậu quả thôi. Nó về nhà chui vô phòng lấy điện thoại ra dò từng tin nhắn và nghe lại từng đoạn ghi âm để ghi ro sổ xem mình mất bao nhiêu. Bắt đầu mở một tin nhắn hay một đoạn ghi âm nào nó cũng thầm cầu nguyện cho thằng này đánh ý vì hôm qua nó say nên quên nhiều hơn là nhớ. Nó như kẻ mất hồn nhìn vào tờ giấy những con số nhẩy múa trước mắt nó dài như tờ sớ táo quân, nó muốn chết luôn cho xong mẹ đời khi nhìn TOTAL = 5300 quả. Bao nhiêu ý nghĩ tiêu cực cùng đổ dồn về một lúc để hành hạ cái tâm hồn tham lam nhưng thật bé nhỏ và mong manh của nó, nòa là tự tử, nào là bỏ đi, nào là đi giải thích với khách để trả một nửa, nói chung là mọi ý nghĩ, mọi cách giải quyết mà nó nghĩ tới chỉ tóm gọn trong bốn chữ "Hành vi tiêu cực". Rồi nó nghĩ đến vợ nó, ba đứa con nó, bố mẹ và các em nó, Chẳng người thân nào biết chuyện nó làm nhưng giờ đây khi nghĩ đến họ thì nghị bản năng sống trong con người nó trỗi dậy mãnh liệt. Sau hai giờ đấu tranh tư tưởng nó cũng đi đến quyết định thà chịu trắng tay để làm lại từ đầu chứ không để chuyện đổ bể mang tiếng xấu cho cha mẹ và vợ con. Thế là cái sổ tiết kiệm 5000 quả được nó lôi ra từ trong két sắt và đi thẳng ra NH, kể từ hôm nay vợ con nó sẽ không còn cuộc sống sung túc, nhàn hạ nữa.......

Nó mượn tùng banh thêm 300 và giải quyết rất êm thấm như không có chuyện gì sảy ra, rất uy tín với khách hàng. Ngoài hà nội anh D và cường híp không hề hay biết chỉ gọi điện hỏi sao hôm qua không có khách chơi, nó trả lời qua loa hôm qua em có tiệc uống say nên không nhận. Sau khi thanh toán hết nó về nhà nằm vật ra, cảm giác tiếc nuối vô biên dày vò nó đầu óc nó say sẩm nó chẳng thèm mở máy báo kèo cho khách, cơm nước chẳng buồn ăn, bạn bè gọi nó cũng chẳng thèm nghe điện thoại.... nó thiếp đi, chẳng tắm rửa gì cả.... 7h tối nó giật mình vì tiếng chuông điện thoại reo vang, nó liếc qua thấy số của dương nguyễn ( thằng này hôm qua ăn 2000 quả)

Alo ngheeee bạn ơi.!!

Sao chiều giờ không nghe máy hả bạn..?

Ờ mình ngủ wên, có chuyện gì không..?

Ừ thì gọi ông đi đập phá thôi, tụi tôi đi từ chiều đến giờ gọi ông có được đéo đâu. À mà hôm nay kèo TBN với thằng Nga ngố thế nào. (Thằng này làm sao mà hiểu được nỗi đau của nó, dù nó có thức đi chăng nữa thì tâm trí đâu mà nuốt nổi một ngụm bia)

Mình ngủ vừa dậy nên chưa mở máy, để chút xíu mình nhắn cho..

OK..!!, lát bạn có ghé không...??

Thôi mình hơi mệt để bữa khác đi...

OK..! bye

Nó ngồi dậy mở máy và báo kèo cho khách như mọi ngày nó vẫn thường làm. Cảm giác tiếc nuối lại dâng trào trong nó, nó đi ra đi vào, khua chân múa tay, đầu óc nó không kiểm soát được hành động của nó, và cứ như thế cả tiếng đồng hồ vẫn chỉ là những hành động vô tri vô giác lặp đi lặp lại cuối cùng nó cũng trấn tĩnh lại được. Nó ra phòng khách lấy chai chivas 35 loại rượu mà nó ưa thích mang vào phòng. Nó nhâm nhi ly rượu và suy nghĩ : Hôm qua đối với mình thật là một cơn ác mộng, nhưng đây cũng chỉ là tai nạn nghề nghiệp thôi vả lại tiền đó của mình thì cũng từ bóng bánh mà ra chứ có phải mồ hôi nước mắt đâu...! Với cái đà khách đánh như thế này, mỗi trận cũng kiếm năm bảy chục quả thì mình chỉ hạn chế ăn chơi đi một chút là chẳng mấy tý mà có lại. Thôi thì cứ thế mà làm lại từ đầu, tiếc nuối thì cũng chẳng lấy lại được, mà ĐCM nó lỡ hôm qua mà thằng ý nó thắng thì bây giờ có tiếc nuối không...? đời là thế mà lên voi, xuống chó là chuyện bình thường mà, nó tự an ủi mình như thế......

Đêm đó nó quyết định ngồi làm ngay tại phòng, nó cũng nhận của khách như thường lệ, suy đi nghĩ lại cái máu cờ bạc lại nổi lên, nó cũng tự vào cho mình một mã TBN -1@ -92, Lỡ có thua thì khách đánh nhiều mà mình thiếu lại cường híp 200 chắc chẳng vấn đề gì, dù sao mình cũng còn cái xe mà, có bán vất đi thì cũng được bốn năm trăm. Nó vào thêm 2 con vị 3-1@20 và 4-1@28 mỗi vị 20 quả. Xong xuôi nó đi tắm và nấu gói mì và pha ly cafe (Nếu không có chuyện hôm qua thì giờ này vợ nó đã phải bưng đồ ăn khuya và cafe vào phòng cho nó chứ làm gì có chuyện nó ăn mì gói và tự pha cafe bao giờ. Nhưng hôm nay nó cảm thấy thương vợ, thương con vô cùng nên để cho vợ nó ngủ sớm cùng các con)....

Như nó đã từng nói: Ông trời muốn đưa nó lên thật cao để khi rơi xuống nó sẽ không thể tự đứng trên đôi chân của mình. Vào trận nó hồi hộp ngồi theo dõi, lúc này nó theo dõi một trận đá bằng  tất cả cảm xúc chứ không còn hời hợt như cái kiểu ai chết mặc bay, tiền thày bỏ túi nữa. Lúc nào nó cũng cầu nguyện cho TBN thắng, nó làm như đội TBN là đội bóng quê hương nó vậy. 20' David Vìlla Vaooooooooo... Tiếng BLV vang lên, cảm xúc sung sướng của nó cũng dâng trào, nó vẫn tiếp tục cầu nguyện cho TBN, nó chăm chú theo dõi đến nõi chẳng thèm để ý gì đến kèo trong máy nữa. Với bản tính của nó mà theo dõi máy thì nó đã vào vai mã rung rồi. 44' David Vìlla Vaooooooooo... lại là David Vìlla nó vui mừng như đứa con nít vừ được mẹ cho quà, nhẩy cẫng lên đập bàn rầm rầm và hô vang TBN vô...... địch...... hiệp một kết thúc...............

Bước vào hiệp hai nó cũng chỉ chú tâm theo dõi, không vào thêm mã nào, chỉ vào cho khách gọi tới thôi. Thời gian cứ dần trôi, 75' Vaoòoooo cú hatrick cho villa tiếng BLV lại hét vang, không lời nào diễn tả được sự phấn khích của nó lúc này. 200 + com thế là trận này kiếm được gần ba trăm, mình lại như xưa ngay bây giờ ý mà. Bây giờ nó lại quay sang cầu cho thằng Nga ngố đâm một quả, trời thương nó hay sao ý  86' cái thằng chenko con mẹ gì đó gỡ 3-1 cho nga ngố, nó sung sướng tột cùng thế là lại có thêm hai trăm nữa, trời không phụ lòng người mà. Suy nghĩ nhanh nó thấy thằng nga hưng phấn lên sợ gỡ 3-2 thì mất ăn mà lại âm 40 tiền tỷ số, nó quyết định vào luôn mã rung hai trăm củ @-27.... nếu ị luôn thì chỉ bớt ăn đi 54 củ, mình đang được tới năm trăm mấy cơ mà, thằng nga đâm quả nữa thì cũng được trăm mấy.... còn TBN đâm thêm thì..... thôi rồi........ phút bù giờ đầu tiên.... Cesc Fabregas   Vaooooooooo... Thật sự là không một ngôn từ nào có thể diễn tả hết cảm giác của nó lúc này. nó tắt máy xuống nhà lấy xe phi thẳng về phía nguyễn tri phương nơi mấy quán ốc đêm, ở đó có người vẫn đang mong  chờ nó.... Tiền cũng dễ kiếm thật, hết mùa chắc phải gỡ được hơn cả số đã mất đi vào hôm qua ý chứ, nó cứ tự nói với mình như thế...................

Phần 12

Và cứ thế một hai ngày liền nó cũng lai rai mỗi trận kiếm vài ba chục củ tiền cò cộng với vài ba mã nho nhỏ, tính ra một đêm nó cũng kiếm lại được khoảng trăm mấy. Nó cảm thấy lạc quan yêu đời, lúc nào cũng nghĩ " Đời đâu lấy không của ai cái gì" nó nào đâu có đủ tỉnh táo mà suy nghĩ cho kỹ tất cả mọi sự việc sảy ra cho đến ngày hôm nay đều xuất phát từ sự chơi bời thác loạn của nó, suốt ngày chỉ lo đổ lỗi cho số phận, ngu muội đéo nhận ra sai lầm của mình......

Lượt đấu cuối của vòng loại hai trận đá cùng giờ SEC chấp TNK 0.25 nhìn là mê sec rồi lăn tăn cái đéo gì nữa. BDN đá đồng với thụy sỹ trời.! con này còn thơm hơn quyết định đêm nay lấy lại. Ngày hôm đó có bao nhiêu khách đánh ngược nó là nó ôm hết, Tùng banh đã khuyên nó mà nó đéo nghe.

Đại ca à..!

Gì thế.?

Thằng sec thì em không ý kiến nhưng kèo thằng bồ em thấy đúng là kèo gài đó anh, nếu chơi anh đi thụy sỹ cho em. dù sao nó cũng là chủ nhà, nó bị loại thì bọn BTC bán vé cho ma hả anh...

Tao đéo tin thằng BDN có thể thua trận này cùng lắm thì hòa

Thôi anh thích sao thì cứ chơi, em chỉ nói theo kinh nghiệhh của em thôi, lỡ có gì mắc công anh trách em thì mệt lắm.

OK.! tao làm tao chịu...

thế là nó vào sec 200, BDN 200 rồi tắm rửa đi nhậu vẫn không quên dắt theo con bồ nhí, ĐCM sắp đi ăn cắp đến nơi rồi mà cái máu thích gái trẻ đẹp đéo thể nào bỏ được. Lại ăn nhậu đập phá đã đời lại vô KS chơi bời đã đời về đến nhà cũng khoảng gần 2h sáng, thấy vợ con đang ngon giấc nó cũng chẳng làm phiền, vợ con nó đã phải chịu biết bao tủi nhục vì cái tính ngông cuồng của nó rồi. Sao ngày xưa lúc nó chuẩn bị lấy vợ nó hiền lành thế cơ mà, rượu bia chỉ một cốc là đầu ốc quay cuồng ra đường thấy gái nó tự quay mặt đi có them dòm ngó gì đâu. Vậy mà giờ này chẳng còn món ăn chơi nào mà nó chưa kinh qua ngoại trừ ma túy. Dân gian có câu trẻ không chơi thì già không nên nết, thực ra không phải bản tính nó hiền mà là lúc trẻ nó nghèo xác nghèo xơ thì làm gì có tiền mà ăn chơi, nó không mê gái chẳng qua là nó mặc cảm vì cái nghèo của nó, nó cố gắng lao động kiếm tiền cũng chỉ có duy nhất một mục đích là thoát khỏi cái nghèo thôi. Đời là thế mà " Vươn lên điên cuồng để mau chóng sa đọa và tàn lụi" Như một định luật thôi khi nó có tiền rồi thì phải hưởng thụ, khi đã quen hưởng thụ rồi thì quên mất cách kiếm tiền chân chính, Tiền chân chính thì làm sao đủ để ăn chơi. Nghĩ vậy nhưng nó vẫn chứng nào tật nấy......

Rít hết điếu thuốc nó đi pha một tách cà phê, đi tắm một cái cho tỉnh táo để chuẩn bị chiến đấu. Đêm nay là canh bạc cuộc đời của nó mà (Một là huy hoàng hai là điêu tàn)...

Vào trận nó ngồi theo dõi trận đấu mà như ngồi trên đốnng lửa, nó chuyển kênh liên tục để theo dõi diễn biến cả hai trận. Mười, mười lăm rồi hai phút trôi qua trong im lặng nhìn vào máy thì độ vẫn giữ nguyên chỉ giá tiền hơi thay đổi một chút, nó rối chí vô cùng chẳng biết nên vào thêm hay chạy ngược mất phế cho lành, chưa bao giờ nó có cái cảm giác như thế này. suy đi nghĩ lại nó quyết định chờ hết hiệp một coi tình hình thế nào rồi sang hiệp hai mới tính. Nhìn BDN đá chán vãi lìn nó nghĩ tới điều mà hồi chiều tùng banh nói với nó, chán chả them coi bật qua coi sec đá thấy máu lửa hơn chắc thằng bồ với thằng thụy sỹ làm tuồng thật, hai thằng hòa nhau thôi, kệ mẹ nó chỉ hòa tiền là cùng chứ thằng bồ chẳng dám để thua đâu mẹ đội toand sao không....

34'  Jan koller vaaaàooooooo.....!!!!!  Nó  nhẩy  cẫng  lên như thằng điên, hưng phấn tột cùng chút xíu nữa thằng bồ đập một quả là ngon cơm.  Thấy thằng sec đá như điên mà độ thì lại tiếp tục là -0.25 nó làm luôn mã 500 nữa rồi tiếp tục ngồi theo dõi toét toét hiệp một kết thúc.....

Nó pha thêm một ly cà phê rồi ngồi nhâm nhi suy nghĩ, điếu thuốc trên môi lúc nào cũng đỏ rực như ngọn đuốc olympic, khói ken đặc quánh căn phòng. Nhìn kèo trận sec thấy không có gì thay đổi nó quay qua trận bồ kèo vẫn vậy chỉ có điều tiền ăn thì hơi tụt so với ban đầu. Kểu đéo gì thằng bồ chả đập được một quả trong hiệp hai, bồ mmà hòa hoặc thua thụy sỹ thì thằng cronaldo độn thổ chứ sống thế đéo nào được, nghĩ vậy nó tự tin hẳn lên vậy là tiện tay vào luôn 500 bồ. Thế thôi là đủ rồi đéo vào thêm mà cũng đéo lặn lội gì hết ráo nó tự nhủ........

Toét........... hiệp hai bắt đầu. Ngồi theo dõi thằng bồ đá khoảng 15 phút nó cảm thấy nản vãi linh hồn, Đcm đội bóng toàn sao không mà đá như ăn cơm nguội thế này thì chết mẹ tôi rồi, giờ đéo biết làm sao..? nhì vào máy vẫn thấy đồng banh không biết có nên nhẩy qua thằng thụy sỹ cho nó an toàn không....? Thôi ệ mẹ nó đi cùng lắm hòa tiền chứ thằng thụy sỹ này chắc đéo ghi bàn được đâu, nhẩy qua lỡ gần cuối thằng cronaldo làm quả đá phạt thắng một trái thì vừa mất ăn vừa lỗ phế, cả đánh vào máy và ôm của khách cũng hơn nghìn quả rồi chứ ít gì. Thôi đéo quan tâm đến nó nữa chẳng thua được đâu mà sợ.......

Bật qua trận sec thấy hai thằng đá như điên, nó thích thú ngồi theo dõi. 62'JaroslavPlasil  Vaàaoooooo.......!!!!! Không gì có thể diễn tả hết niền vui của nó, hôm nay là ngày của mình rồi. Như vậy đủ rồi đéo vào thêm nữa để lát canh xả quả rung cho chắc lỡ thằng thổ có gỡ một trái thì cũng chạy xong mã sau, ị luôn thì bớt ăn đi một ít không vấn đề gì. Giờ phải coi tình hình cái ông nội BDN này xem sao, mở qua thấy nó vẫn đá cù nhây cù nhưa như côm nguội, nhìn mà thấy nản kinh khủng nhưng vẫn tin ông nội CR7 sẽ làm nên chuyện nên cũng chẳng thèm nghĩ đến chuyện chạy xuống làm gì.... 71' Hakan Yakin...... vaaaaoooòoooo.......!!! nó bật dậy đứng như trời chồng, sắc mặt nhợt nhạt lắp bắp chửi chẳng thành tiếng đ....ị.....t  mẹee.... boọonnnn khốn này giết ông ròiiiôiiiiiiiiiiii. Nó cố trấn tĩnh để phân tích tình hình nhưng nó chả nghĩ được cái đéo gì cả, Nó chỉ như con thú bị thương gầm gào lên và chỉ có ý nghĩ duy nhất là BDN sẽ gỡ lại một trái thế là nó đập luôn 500 bồ nữa, máy vừa nuốt xong nó nghe 7m báo toong thấy trận sec bay độ, chưa biết mừng hay lo nó đã nghe BLV hô vang "Như vậy là turan đã rút ngắn khoảng cách của trận đấu giữ séc và TNK xuống còn một hai" Nó choáng thật sự, người nó bần thần chân tay không làm theo mệnh lệnh của khối óc, nó ngồi như ngồi thiền khoảng hơn 5 phút nó mới trấn tĩnh lại được... 79' Trận bồ ra rung bỏ 92 nó quyết định vào luôn 500, nhấn song mà thấy máy chek hoài đéo nuốt nó cảm thấy sốt ruột, nhìn lên TV thấy bóng đang luẩn quẩn ở giữa sân. Đcm bọn này làm cái quái gì thế, đâu có tình huống tấn công đéo nào đâu mà chek mãi đéo chịu nuốt, nghĩ đến đây thì thụy sỹ tấn công vừa liếc mắt vào máy coi nó nuốt chưa, chưa kịp nhìn thấy gì thì toéttttttttt. Phạt đền cho thụy sỹ rồi thưa các bạn, tim nó nhói lên theo từng lời của bình luận viên, trước mắt nó là một khoảng tối mênh mông khi máy báoreject thế là heeeết... Nó thầm cầu nguyện cho thụy sỹ đá hỏng quả pen này thì nó còn le lói tia hy vọnh mong manh. Hai không cho thụy sỹ thưa các bạn, đã không có một sai lầm nào từ hakan yakin.... Nó như người khát nước giữa sa mạc mênh mông, lại điên cuồng với ý nghĩ bồ sẽ gỡ một trái liền cắm đầu vào mã rung 500 @-34, lần này thì máy nuốt nhanh hơn ăn cắp xong nó phó mặc cho thượng đế và quay sang tính toán trận séc. Nó tính : Đầu trận mình ôm của khách 1450 quả, mình vào thêm 200 nữa TC là 1650 đang lãi số này, thua lại nửa kèo mã sau hết 250 hiện giờ vẫn còn ăn 1400. giờ vào rung mẹ nó một nửa cho an toàn lỡ thằng thổ gỡ hào thì cũng thua hai trăm mấy thôi còn sec đâm thêm thì tuyệt vời. Nói là làm nó vào ngay 700 quả rung bỏ 29 phút 84 máy lại giở chứng chek mãi nó hoang mang thật sự nhưng rồi cũng thở phào khi máy đã nuốt, chưa được 20s sau thì thằng nihat ghi bàn gỡ 2-2 cho tnk nó tự an ủi số mình vẫn còn may mắn..... Nhìn vào máy thấy rung bỏ 18 Đcm bố vào luôn 500 ị luôn thì thua có 90 quả thôi nổ phát thì trận này có lời chút đỉnh chờ hoài máy đéo nuốt nó cứ Refresh liên tục     Vàoooooo.....!!!! Nihat, lại là nihat, không thể tin được thưa các bạn, các cầu thủ thổ nhĩ kỳ đã có một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục, nihat đã làm điều thần kì 2 bàn thắng trong vòng hai phút, nó như người mất hồn, tim nó như muốn nghẹn lại không muốn đập lại reject Nó quăng mình lên nệm, úp mặt vào gối đầu óc trống rỗng chân tay không muốn cử đông không biết trời đất là gì nữa nó muốn khóc mà cũng khóc không được. hêt rồi hết thật rồi ngày mai có bán cả nhà và cả xe hơi thì cũng không đủ trả nợ....... Đời mình thế là hết thật rồi....!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Lời tác giả: Tôi muốn lột tả một cách chân thật về cuộc đời của mình với chuỗi ngày dài đam mê chơi bời chác táng và banh bóng. Chỉ mong anh em đọc xong rút ra được bài học cho chính bản thân mình và đừng đi vào vết xe đỏ của tôi. anh em nên coi cá đọ như một thú tiêu khiển thôi, đừng bao giờ có ý nghĩ sẽ làm giàu bằng cá độ. Chỉ chơi trong khả năng cho phép của mình thôi. Khi tôi quyết định viết bài này thì tôi đã đụng chạm đến rất nhiều người, bạn bè có anh em có, đối tác làm an có, quan chức và cán bộ cấp cao cũng có. Đã có nhiều người gọi điện kêu tôi không nên viết tiếp hoặc có viết thì viết cho nó nhè nhẹ đi. nhưng tôi vẫn quyết định viết thật trung thực, có một số nhân vật trong truyện chắc thường xuyên vào diễn đàn này nên khi đọc bại họ gọi cho tôi ngay. Tôi chả sợ, tôi còn gì đâu mà sợ. chỉ mong các bạn hãy tỉnh táo trong chò chơi may rủi này.. Thân..!


Phần 13

Cả buổi trưa hôm qua ngồi Karoke với mấy con mắm, 4h về tắm rửa đi sinh nhật con mắm khác ở q7, nhậu đã đời mấy thằng bạn rủ vào cái bar éo gì ở nguyễn thị thập làm được 2 chai black labe say say thế đéo nào quay qua quay lại mấy thằng bạn chốn về hết con mẹ rồi. Còn lại đúng mình với hoàng còm, túi éo còn tiền nhân viên mang cái phiếu tính tiền ra nhìn thấy hai chai tám... choáng.... gọi lại cho mấy thằng oắt con thì ò e í, điên déo chịu được. đành quay qua mượn tiền con ghệ nhục vl. về nhà gần 3h sáng đang vừa say vừa điên, con vợ làu bàu điên tiết chơi một phát hai cái điện thoại vào tường nát như tương . Một con Dr. Care LS900 hai sim, một con 8800 cacbon mới lấy lại của thằng bạn gần hai chục củ. sáng tỉnh dậy thấy tiếc tiền ĐCM sao lúc đó mình ngu vãi hàng............ chánnnnnnnnnnnnnnnnnn.................!!!!!!!!!!!!!!!

Viết đến đây thì trong forum có nhiều thằng bảo tác giả chém gió,thế là tự ái tác giả ngừng bút tại đây

 
Banner

[+]
  • Increase font size
  • Decrease font size
  • Default font size
  • default color
  • laputa color
  • sakura color
istanbul nakliyat firmaları istanbul nakliyat evden eve nakliyat evden eve nakliyat istanbul evden eve nakliyat nakliyat asyatur nakliyat nakliye istanbul nakliyat tuzla nakliyat bahçelievler nakliyat beylikdüzü nakliyat